LỄ TƯỞNG NIỆM HÚY KỴ – Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang

0
112

Đã 10 lần lễ giỗ của Sư Ông diễn ra tại ngôi chùa Quang Thiện này nhưng đây là lần đầu tiên tôi tham dự lễ Giỗ của Ngài. Miền nam Cali mùa này nắng nóng lắm, cớ sao hôm ấy bầu trời lại giăng mây màu khói và man mác buồn. Từng cơn gió se se lạnh nhè nhẹ thổi qua những tán cây bồ đề, không khí dường như tĩnh mịch hơn như đồng điệu cùng nỗi lòng tưởng nhớ về Sư Ông của các chư tôn và Phật tử tề tựu về chùa thắp hương Sư Ông.

Từ sau ngày Quy y, tôi về chùa Quang Thiện vào sáng Chủ nhật và đây là ngày tôi cảm nhận lòng mình bình yên thanh thản nhất sau một tuần bộn bề công việc. Vừa bước vào cổng chùa Quang Thiện tôi thấy hôm nay chánh điện được chuẩn bị trang nghiêm hơn. Khung ảnh của Sư Ông được đặt trang trọng ngay giữa chánh điện cùng tượng Đức Phật. Còn hai mươi phút nữa mới đến giờ làm lễ, tôi quỳ ở góc chánh điện yên lặng nhìn linh ảnh của Sư Ông. Thật sự vào lúc đó tôi chưa được biết nhiều về Sư Ông ngoài hàng chữ ghi trên ảnh “Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang”. Gương mặt Sư Ông thật hiền và nhân từ. Có lẽ tôi thừa hưởng từ cha tôi, một người thợ chụp ảnh rất có tâm, mỗi khi ngắm nhìn bất cứ tấm ảnh chân dung nào tôi cũng quan sát từ góc độ nghệ thuật của tấm ảnh, nét mặt lẫn hình tướng của người trong ảnh. Sư Ông thật sự rất uy nghi trong vẻ mặt từ bi của người đạo hạnh. Ánh mắt nhìn của Sư Ông tuy hướng về nơi xa xăm nhưng lại rất gần gũi trong cảm nhận của tôi. Tôi nhìn rất lâu vào nét cười bình thản chất chứa sự bao dung nhân từ của Sư Ông, và tôi lại thấy thấp thoáng đâu đó nét cười của cha tôi. Tôi hiểu rằng không thể có sự so sánh giữa Sư Ông với Cha tôi, một người từ bi đạo hạnh và một người trần thế bình thường; thế nhưng với sự thương yêu nhớ nhung của một người con vừa mất Cha và sự tiếc thương của những tăng sĩ đã mất đi người Thầy tôn kính thì mọi hình ảnh nhân từ kính yêu trong tâm khảm chúng tôi đều giống nhau.

Đúng 10 giờ sáng các Phật tử cung đón Thầy Trụ trì Hòa Thượng Thích Minh Dung cùng mười hai tăng sĩ của chùa Quang Thiện và các nơi khác cùng về dự lễ tưởng niệm lần thứ 11 của Sư Ông. Tôi có thể cảm nhận được sự xúc động của Thầy trụ trì khi Thầy thoáng nhìn di ảnh của Sư Ông. Tôi đã tình cờ đọc qua bài “Lời từ biệt Thầy” rất cảm động của Hòa Thượng Thích Minh Dung đăng trên trang Quảng Đức cách đây nhiều năm khi tôi muốn tìm hiểu hơn lễ tưởng niệm Sư Ông vào ngày chủ nhật.

Mở đầu buổi lễ Thầy Thích Quảng Thường đến từ chùa Hồng Danh, San Jose, đọc bài Tiểu sử và công hạnh của Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang. Bài viết rất hay càng cảm động hơn với giọng đọc pha chút âm Bình Định của Thầy Quảng Thường, cũng là người đến từ miền quê với Sư Ông.
Kế tiếp Thầy Đồng Viên chia sẻ về những kỷ niệm với Sư Ông khi Người còn tại thế. Tôi khá bất ngờ về những điều Thầy Đồng Viên kể ra cho quý Thầy và đại chúng nghe về Sư Ông. Tôi nghĩ sao Thầy Đồng Viên còn trẻ mà đã có cơ duyên được sống và tu học bên cạnh một vị Đại Hòa Thượng đầy huyền thoại và đạo hạnh như thế. Vì sao chừng ấy năm tôi còn ở lại Việt Nam mà không thể có cơ duyên đến viếng tu viện Nguyên Thiều nói chi đến việc được diện kiến Sư Ông. Được một lần gặp và vái lạy Ngài là một phước đức lớn mà kiếp này tôi đã không có được. Âu cũng là duyên chưa đến với tôi như cách nói của nhà Phật.

Tiếp lời Thầy Đồng Viên là chia sẻ kỷ niệm những năm tu học tại tu viện Nguyên Thiều của Hòa Thượng Trụ trì Thích Minh Dung. Thầy kể rằng Thầy đã theo Sư Ông khi còn rất nhỏ, độ khoảng 12 tuổi. Với cái tuổi “Ăn chưa no, lo chưa tới” đó thì công sức dạy dỗ về đường Đạo lẫn đường Đời của Sư Ông đối với Thầy là một biển tình thương mênh mông mà Thầy không thể nào kể cho hết.

Bài học đầu tiên Sư Ông dạy cho Thầy là bài học về sự thông cảm và độ lượng của người thầy đối với học trò. Ở cái tuổi “ Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” thì dù ở ngoài đời hay môi trường tu viện các “chú tiểu học trò” cũng rắn mắc nghịch phá như nhau, và người làm thầy như Sư Ông vẫn phải dùng sự “nghiêm trang” nhưng không “hà khắc” để dạy dỗ như trách nhiệm của người cha lẫn người sư phụ.

Bài học thứ hai mà Thầy nhớ về Sư Ông là làm bất cứ điều gì từ việc nhỏ đến việc lớn đều phải đặt sự chú tâm vào đó. Đây là điều trong Phật pháp dạy về sự Chánh Niệm. Chánh niệm trong những việc ta làm và cần phải chánh niệm ngay khi ta nhắc nhở người khác. Có chánh niệm ta sẽ biết lúc nào cần nói và nói như thế nào để lời nhắc nhở không là lời quở trách mà là lời khuyên bảo đến từ tấm lòng từ bi độ lượng.

Thầy chia sẻ rất nhiều những bài học quý báu về nếp sống giản dị, thanh bần, bao dung khoáng đạt cùng trí tuệ mẫn tiệp mà Thầy học được từ Sư Ông. Tinh thần “Tôn sư – Trọng đạo” là điều tôi cảm nhận rõ ràng và mạnh mẽ từ Thầy trụ trì qua lời bộc bạch của Thầy, cũng là trăn trở của Sư Ông khi Người còn tại thế: “Làm thế nào để gìn giữ và phát triển Đạo Phật trong lòng người Việt Nam trước những biến cố của chính trị và thời cuộc”. Sư Ông đã vì quê hương, quốc gia và dân tộc mà chịu đựng những năm tháng dài đằng đẵng trong chốn lao tù hay sống trong sự quản chế gắt gao của chế độ cộng sản. Ngài luôn vững lòng và kiên trì đấu tranh cho tiền đồ Phật giáo ngay tại quê hương Việt Nam. Suốt cuộc đời Sư Ông không được sống tự do, thế nhưng Ngài đã vượt lên sự giam cầm thể xác và quản thúc tinh thần, Ngài luôn đi vững vàng trên con đường trung đạo mà Đức Phật đã thể hiện trong cuộc đời giáo hóa của Ngài. Đó là: “Giáo Hội phải đứng trên tất cả mọi thế lực của thế gian”

Kính bạch Sư Ông, con tâm nguyện cố gắng góp chút công sức của mình trong việc gìn giữ Phật giáo Việt Nam trên quê hương thứ hai này như Thầy trụ trì của con đã dạy. Con không thể trở về sống trên quê hương chôn nhau cắt rốn được. “Quê hương mỗi người chỉ một” là khái niệm xem chừng không thể dành cho những người Phật tử xa xứ như chúng con. Nước Mỹ này đã giang rộng vòng tay đón nhận và cưu mang gia đình con. Những ngày tháng còn lại của cuộc đời mình con phải tri ân và làm bổn phận của một người công dân tại đất nước này. Con phát tâm gieo mầm thiện lành của người Phật tử Việt Nam cùng sự dẫn dắt con cháu mình trên con đường Phật pháp ngay trên quê hương thứ hai này.

Thầy trụ trì đã giảng rằng khi quê hương đang đi vào cảnh điêu linh thì nền Phật giáo Việt Nam ngay tại nước nhà cũng khó lòng trụ được vững vàng. Chúng con đã rời quê hương ra đi nhưng trong lòng chúng con giòng máu dân Việt và tinh thần của người Phật tử Việt Nam vẫn luôn chảy trong huyết quản của chúng con. Bằng công sức nhỏ nhoi của mình, con nguyện xin đóng góp cho việc truyền bá, gìn giữ và phát triển Phật giáo Việt Nam tại hải ngoại như các Hòa Thượng và tăng ni sống xa quê hương đã và đang làm từ bốn mươi năm nay. Điều tâm nguyện về quê hương Việt Nam, con cầu xin đất nước bớt lầm than, người dân Việt, nhất là Phật tử tại Việt Nam luôn vững lòng tin vào con đường chánh đạo mà Sư Ông đã giành trọn cuộc đời hy sinh vì chân lý đó. Con thành tâm xin Sư Ông trợ duyên cho con một ngày nào đó con về thăm quê hương Việt Nam con sẽ đến viếng thăm tu viện Nguyên Thiều, xin được cúi đầu đảnh lễ Chư Tăng Ni, và thắp nén hương tôn kính của lòng con trước mộ phần của Sư Ông.

A Di Đà Phật

Thảo Nguyên
(2019-07-11)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây